Sự im lặng đáng sợ đến mức nào?

Tính đến hôm nay đã 98 ngày chúng tôi quyết định hẹn hò, tuy rằng tiếng ngõ lời từ anh ấy đã có từ rất lâu nhưng mãi đến bây giờ tôi mới nhận ra thì với tôi câu chuyện bắt đầu của 98 ngày này tiến triển nhanh rõ rệt. Một cái gì đó mở đầu quá nhanh, quá mạnh mẽ sẽ âm thầm khiến cho kết thúc trở nên trống vắng hơn bao giờ hết.

Không phải xem những câu châm ngôn trên tiktok mà tôi nói như thế. Với một cô gái có cá tính mạnh mẽ, dứt khoát và nếu thử nhìn lại những người đi qua đời tôi thì không có gì là vô lý cả. Tôi là người mở lời trước, tôi quan tâm chăm sóc khiến cho anh cảm thấy không còn cảm giác chinh phục, tình cảm ấy dần cũng mờ nhạt đi. Tôi nghĩ số phận đã chọn tôi là người cho đi vì tôi không thể làm khác hơn thế.

Từ hôm mà anh bảo anh lười nhắn tin và gọi điện, anh thấy cảm giác chùn xuống, đối với anh đó chỉ là cảm giác nhưng đối với tôi nó như con dao đâm thẳng vào trái tim luôn yêu thương anh. Nhiều lần tôi nhớ anh nhưng sợ lần nữa làm phiền nên cứ cố tránh không nhắn tin, vờ đi ngủ sớm hay tìm việc khác để mình bận hơn.

Bắt đầu cũng khoảng một tháng rồi và sắp đến ngày tôi bay ra Đà Nẵng, mục đích chủ yếu là mỗi ngày được ở bên cạnh người mình yêu thương. Nhưng đến bây giờ tôi đang bỗng hoài nghi về sự lựa chọn này có đúng đắn hay không. Ở đây tôi sẽ vui vẻ hay sao? Không, tôi phải đi để xác nhận cho tâm hồn mình được thanh thản dù kết quả có tồi tệ đến mức nào thì nó cũng là một phần kỉ niệm của tuổi trẻ.

Khi ngồi vào bàn máy tính tôi thực sự muốn giải toả những nỗi giằn vặt bao ngày qua nó cứ lẳn quẳn trong đầu đến cả giấc ngủ cũng không làm tôi quên đi mọi thứ. Cứ nửa đêm tỉnh dậy tôi lại quơ quào cầm điện thoại mong ai đó sẽ nhắn cho tôi những đoạn tin nhắn thật dài. Đó chỉ là mong muốn không thành sự thật.

Mọi chuyện sẽ nhanh kết thúc thôi, Đà Nẵng hãy để lại cho tao những kỉ niệm đẹp.

Gửi bình luận